Thursday, August 7, 2014

Vì sao hùm dữ ăn thịt con?

Những hành xử sai lầm bằng bạo hành sẽ để lại những nỗi đau không dễ gì đứa trẻ có thể vượt qua ( ảnh chỉ mang tính minh họa ) Ảnh: Jennifer leĐã là cha , là mẹ thì vững chắc ai cũng luôn có sẵn trong mình tình ái thương và đức hy sinh cho con cái. Thế nhưng thực tế tư vấn tâm lý cho con nít gần đây và qua phản ảnh trên báo chí đã cho thấy những góc khuất nhức nhối , ngày càng có nhiều đấng sinh thành không làm đúng bổn phận của mình trong giáo dưỡng và yêu thương con. Vì sao hùm dữ còn không nỡ ăn thịt con mà người mẹ , người cha đã đứt ruột đẻ ra đứa con lại muốn “ăn tươi nuốt sống” con mình?Bi kịch tiếp nốiThực ra , không chỉ ở ta mà ngoại bang , cảnh tượng này cũng xảy ra không phải ít. Nếu xét sâu xa nguyên lai của nạn bạo hành thì người bạo hành người dị kì có những Sự tình tâm lý không bình thường. Họ cũng từng là nạn nhân của bạo hành hoặc trải đời qua những bất hạnh trong cuộc sống. Đó là sự Tháng không đủ ăn phú cho hình thể và vật chất , cuộc sống không có những mối giao tế ấm êm , từng bị ăn ở hờ hững trong Nhà ở , từng bị ghét bỏ , từng là nạn nhân của sự thù hằn… bởi thế , tâm lý họ đã phát triển không bình thường. Cuộc sống túng thiếu , thất nghiệp , bệnh hoạn , đau yếu , Trắc trở , nợ nần… càng làm cho họ rơi vào ngõ cụt. Nếu họ là nạn nhân của sự ruồng bỏ , họ lại trút những tiêu hao , bất hạnh của mình lên đầu người khác mà gần nhất là con nít , sản phẩm của kẻ đã ruồng rẫy mình , như một thủ pháp để giải tỏa những ức chế căng thẳng.“Việc tìm giải pháp đúng và thích hợp để dạy con tựa hồ chưa được Đông cha me quan tâm đầy đủ”.Sống trong tầng lớp , con người luôn phải đối mặt với những sức ép cuộc sống , những tây vị , những điều không may mắn. Những người biết quân bình tâm lý , biết tự điều khiển hành vi và làm chủ được cảm xúc , tình thế thì khi gặp những sức ép này , họ sẽ biết cách day trở để tìm cách khống chế tình cảnh , điều chỉnh tâm trạng và như vậy sự oán hờn , thù hằn sẽ tự mất đi. Nhưng , một số người khác không vượt qua được tình cảnh , họ trở thành những kẻ có bệnh về mặt tâm lý , luôn oán hờn thù ghét , ghen tị , đố kỵ với người khác , tự Cô đơn mình và có những lối ứng xử , những hành vi dị kì trong cuộc sống , dễ tức giận , mất lý trí và dẫn đến những Bắt đầu làm sai lầm. Những hành vi bạo hành đối với con cái được lặp đi lặp lại Hai ba lần như một thói thường , một phản xạ thiên nhiên thì mực độ truân hiểm sẽ tăng tỷ lệ thuận với những biến cố mà họ đã trải qua trong cuộc sống. Đó là lý do vì sao đôi khi đến cực điểm những nỗi đau của mình , họ có thể cam lòng tước đi cả mạng sống của con mình.cha me cần tinh thần những gì mình làmViệc dạy con nên người thật sự phức tạp. Đây là trách nhiệm của những người làm cha me. Cách giáo dục , bảo ban con cái phù hợp có thể đem đến niềm vui , hạnh phúc cho con cái. Nhưng những hành xử sai lầm bằng bạo hành sẽ làm tổn thương phú cho hình thể và giao tế giữa trẻ với cha me , song song để lại những nỗi đau không dễ gì đứa trẻ có thể vượt qua. Dạy con như thế nào , định hướng phát triển mai sau của con ra sao luôn đòi lễ hỏi cha mẹ có kỹ năng , kiến thức và thủ pháp. Những kỹ năng ấy tích trữ từ cuộc sống thôi chưa đủ mà còn cần được dạy , được học một cách khoa học. Ai đã từng làm cha me cũng đều băn khoăn , trằn trọc trong việc dạy con và nhất là ở một tầng lớp hiện đại đầy biến động , mấy ai Thành tựu trên lãnh vực này? tựa hồ việc tìm giải pháp đúng và thích hợp chưa được nhiều người quan tâm đầy đủ. Nỗi đau hay hạnh phúc đời người phần nhiều gắn kết với Nhà ở. Trách nhiệm của người làm cha , làm mẹ cần tinh thần những gì mình làm đều ảnh hưởng đến các thành viên khác của Nhà ở , không chỉ ở hiện tại mà còn cả tương lai.Không hiểu sau khi đã tự tay mình tước đi cuộc sống của những đứa con mà lẽ ra mình phải một mực yêu thương thì những ông bố , bà mẹ ấy nghĩ gì? Nhưng , đó là một bi kịch mà theo các chuyên gia tâm lý , là sự tự oán trách bản thân , sự giày vò lương tâm suốt cả quãng đời còn lại , và mỗi khi họ nghĩ đến nỗi đau mất con , thì những tự ti tội tình sẽ không dễ gì nguôi ngoai...Thạc sĩ tâm lý Nguyễn Thị Mỹ LinhNguyên phó ban Học hỏi tâm lý và giáo dục , viện Học hỏi và phát triển TP.HCM“Dì biết con đau lắm…”Ở phòng tư vấn học đường của nhiều trường tiểu học , chúng tôi rất luôn luôn nhận được tâm tình của những trẻ bị bỏ rơi bởi cha mẹ ly dị , trẻ thiếu đi tình ái thương và bị ăn ở hờ hững. Có những lời lẽ nghe rất đau lòng: vì sao ba mẹ hay đánh con? vì sao ba mẹ không thương con? Ba , mẹ ghét con lắm hả cô?...Mới đây , có một đứa trẻ bị tai nạn học đường phải đưa vào cấp cứu , bệnh viện yêu cầu có người thân mới tiến hành khâu vết thương. Xuất hiện bên cạnh bé là một nữ giới trẻ tuổi với những lời dụ dỗ , động viên làm những người xung quanh nghe cũng phải rớt nước mắt: “Con ráng chịu đựng nha , dì biết con đau lắm , con đã từng bị mẹ hành hạ còn đau đớn gấp trăm nghìn lần mà con còn chịu đựng được mà , ráng lên nha con…” Qua tìm hiểu chúng tôi được biết cha me cháu bỏ nhau từ khi cháu còn rất nhỏ nên cháu về ở với bà ngoại và dì. Mặc dầu mẹ ở gần nhưng cháu không được sự yêu thương , báo đáp phú cho hình thể. Trái lại còn luôn luôn bị mẹ đánh mỗi khi mẹ lên cơn tức giận. Cháu từng bị mẹ đập nón bảo hiểm vào đầu , từng bị quăng ghế vào người gây sây sát…Những đứa trẻ như thế này sẽ lớn lên như thế nào khi vết thương tâm hồn đã trở thành những vệt sẹo?
.

No comments:

Post a Comment