Tuesday, January 13, 2015

'Nhốt' trong tiện nghi

Rồi hai chim sâu , chúng ton ton chạy phương tiện tập thể dục khác công viên , thứ nhảy lên đòi thử. Chỉ cần ngồi cà phê quảng trường Nhà thờ Đức Bà ( Sài Gòn ) buổi sáng chúa nhật , gặp nhiều đứa trẻ ngoại quốc thân thể gầy gầy hẳn , tự mang hành lý cá nhân chủ nghĩa , đi bộ mệt , vẻ mặt linh hoạt tự tín , tươi cười chủ động chào hỏi bắt chuyện với ai. Bởi trong khi đứa trẻ nông thôn phải tận dụng thời cơ thành thị chữa bệnh để tận hưởng thêm trò cơ năng ngoài trời thật không rõ ràng để hiểu biết đứa trẻ thành thị - một bước đến công viên - lại bị “ nhốt ” bốn tường đầy tiện nghi.



Rồi như hai con chim sâu , chúng ton ton chạy ra các phương tiện tập thể dục khác trong công viên , thứ nào cũng nhảy lên đòi thử. Lát sau , tôi nghe chúng thỏ thẻ: "Nội ơi , tương lai nội cho con ra đây chơi một cuối cùng cùng nghe".

thì ra hai đứa nhóc sinh đôi mười tuổi này nhà Cần Thơ , được ông nội mang lên Sài Gòn khám bệnh và cho ra sức viên chơi. Gần nhà chúng cũng có công viên nhưng không đông người vui chơi , không có các loại phương tiện tập thể dục như thế này.

Tôi ở gần một trường tiểu học , ra đường thường gặp bọn trẻ sáu bảy tuổi học lớp một , ngữ hai. Mặc đồng phục sơ mi trắng may rộng mà bụng tròn xoe rung rinh sau lớp vải. Hưng thịnh đứa trẻ bị thừa cân. Theo công bố tại hội nghị dinh dưỡng TP HCM mở rộng tổ chức đầu tháng 8 năm ngoái thì tỷ lệ thừa cân béo phì ở trẻ thơ dưới năm tuổi tại TP HCM đã tăng gấp ba lần trong 10 năm qua.

Buổi chiều tôi thường đi bộ trong công viên gần nhà. Công viên rộng , rất nhiều cây to mát mẻ , thả cửa cho trẻ chạy nhảy nhưng thường chỉ thấy lớp luống tuổi và lão niên đi bộ , tập thể dục. Thanh niên rất ít. Trẻ thơ lại càng không , chỉ thứ bảy chúa nhật mới thấy lũ trẻ khoảng hai đến năm tuổi được bố mẹ đưa ra chơi những trò tài xế đụng , câu cá , nhà banh , nhà không khí , ngồi trong toa tàu chạy vòng vòng. Cũng là chơi đấy , nhưng hồ hết vẫn là những trò không vận động.

Ngày nghỉ , trong các quán cà phê đầy những gia đình mang con nhỏ đi "nghỉ ngơi". Cha một smartphone , mẹ một smartphone , con ôm Ipad. Mỗi người một thế giới , một gia đình tiếng rằng ở cạnh nhau nhưng không trò chuyện với nhau câu nào. Ngồi đến xế bóng vươn vai đứng dậy , cả nhà chở nhau đi ăn một bữa ngất ngưởng thịt thà. No nê về nhà , chưa buồn ngủ họ lại smartphone , Ipad tiếp. Dễ chịu và chấp thuận , ai cũng nghĩ bữa nay cả nhà được bữa đi chơi thích thú.

Tổ chức sinh nhật con thì hầu như đứa nào cũng đòi vào quán thức ăn nhanh thương hiệu Mỹ , ăn gà rán , khoai tây chiên và uống nước ngọt. Thậm chí tôi thấy những đứa trẻ khi lớn lên vẫn chỉ uống nước ngọt chứ không uống nước chín , và không biết ăn rau.

kết quả chung cuộc là những đứa trẻ thành thị luôn sống trong căn phòng đầy đồ chơi , với cái tivi hết phim hoạt hình đến phim kinh dị , với cái Ipad gì cũng có nhưng không có sự hướng dẫn và san sớt. Do cứ quẩn quanh mãi trong nhà với bố mẹ , phần nhiều trẻ rất nhút nhát khi ra nơi lạ , gặp người lạ , bíu chặt lấy áo mẹ , ai hỏi thăm cũng không biết đáp , chỉ trân trân lặng im hoặc tệ hơn là khóc thét.

Lối giáo dục này không có một sự hạn chế hay một trường hợp ngoại lệ nào cả khác với trẻ các nước phát triển. Chỉ cần ngồi cà phê bệt ở quảng trường Nhà thờ Đức Bà ( Sài Gòn ) một buổi sáng chúa nhật , sẽ gặp rất nhiều đứa trẻ ngoại quốc thân thể gầy gầy hẳn , tự mang hành lý cá nhân chủ nghĩa , đi bộ không biết mệt , vẻ mặt linh hoạt và tự tín , tươi cười và chủ động chào hỏi bắt chuyện với vô luận ai. Ngay một cô bé tóc bạch kim xoăn tít chỉ khoảng hai tuổi , gặp tôi lần thứ hai trong công viên đã nhoẻn miệng cười và bập bẹ "Hi" rất đáng yêu. Tôi tin , khi lớn lên , chúng sẽ trở nên những đứa trẻ cao lớn , mạnh khỏe thân thiện và tự tin.

hầu như bố mẹ nào cũng dễ dàng tìm được vô số nguyên do bao biện cho việc ít chơi cùng con , hay ít có thời kì chở con ra sức viên chơi những trò chơi cơ năng. Nhưng tôi ý là , cũng không có gì có nhiều trở ngại hoặc thiếu thốn để họ làm điều trái lại. Bởi trong khi những đứa trẻ nông thôn phải tận dụng thời cơ ra thành thị chữa bệnh để được tận hưởng thêm những trò cơ năng ngoài trời mới thì thật không rõ ràng để hiểu biết nếu những đứa trẻ thành thị - một bước ra đến công viên - lại bị “nhốt” giữa bốn bức tường đầy tiện nghi.

Hoàng Xuân

No comments:

Post a Comment